Lịch sử Podcast

Điều gì tốt đến từ Đại nhảy vọt?

Điều gì tốt đến từ Đại nhảy vọt?


We are searching data for your request:

Forums and discussions:
Manuals and reference books:
Data from registers:
Wait the end of the search in all databases.
Upon completion, a link will appear to access the found materials.

Tôi hiện đang đọc cuốn sách "Nạn đói lớn của Mao" của Frank Dikötter. Đó là một cuốn sách rất khó chịu về sự lãng phí và tàn phá không thể tưởng tượng được đối với tài nguyên, môi trường và sự sống xảy ra trong thời kỳ Đại nhảy vọt. Sự nhẫn tâm hoàn toàn, thậm chí là ngu ngốc trong một số quyết định từ các cấp cao nhất làm suy yếu tâm trí (tôi đang nghĩ đến việc xuất khẩu ngũ cốc trong khi mọi người đang đói và ổ thép).

Có lẽ tôi đang ngây thơ, muốn nhìn thấy một lớp lót bạc có thể mỏng đến mức nào, nhưng đối với tất cả sự lãng phí này, có bất kỳ kết quả tích cực nào ở bất kỳ cấp độ nào đối với người dân Trung Quốc nhờ Đại nhảy vọt không?

Có bất kỳ nguồn đáng tin cậy nào trình bày chi tiết những kết quả này không?


Theo quan điểm của người Trung Quốc

Tích cực:

  1. Đặng Tiểu Bình được trao một số quyền hạn để tái thiết nền kinh tế.

  2. Về lâu dài, Đặng Tiểu Bình sẽ là một nhà lãnh đạo cách mạng, tích cực cho người dân Trung Quốc, và là một trong những người chủ chốt trong việc khởi đầu sự thay đổi kinh tế hiện đại của Trung Quốc.

  3. Chia rẽ với Liên Xô, vốn là chìa khóa cho phép các nước phương Tây thiết lập các mối quan hệ thương mại tích cực với Trung Quốc, bắt đầu khi Nixon đến Trung Quốc vào năm 1972.
  4. Mao tự mình nhận trách nhiệm về những thảm họa và những người cô lập ở Thượng Hải.

Về âm bản: (vì tôi không thoải mái khi nói về bước tiến vượt bậc về mặt tích cực mà không đề cập đến tiêu cực.)

  1. Thay vì tăng trưởng nền kinh tế và sản lượng công nghiệp, cả hai đều bị giảm sút nghiêm trọng.
  2. 30 đến 40 triệu người chết.
  3. Nền kinh tế của đất nước rơi vào tình trạng gần như sụp đổ.
  4. Cuối cùng Đặng Tiểu Bình đã bị bắt và bỏ tù.
  5. Mao sẽ âm mưu trở lại nắm quyền ở Thượng Hải, và ông ta sẽ theo đuổi một chính sách tai hại khác là "Cách mạng Văn hóa" để làm như vậy

Bước tiến vượt bậc

Các Bước tiến vượt bậc (Kế hoạch 5 năm lần thứ hai) của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (CHND Trung Hoa) là một chiến dịch kinh tế và xã hội do Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) lãnh đạo từ năm 1958 đến năm 1962. Chủ tịch Mao Trạch Đông đã phát động chiến dịch tái thiết đất nước từ một nền kinh tế trọng nông thành một xã hội cộng sản thông qua việc hình thành các công xã nhân dân. Mao ra lệnh tăng cường nỗ lực nhân rộng sản lượng ngũ cốc và đưa công nghiệp về nông thôn. Các quan chức địa phương lo sợ các Chiến dịch chống cánh hữu và cạnh tranh để hoàn thành hoặc vượt quá hạn ngạch dựa trên những tuyên bố phóng đại của Mao, thu thập "thặng dư" mà thực tế không tồn tại và khiến nông dân chết đói. Các quan chức cấp cao hơn đã không dám báo cáo về thảm họa kinh tế do các chính sách này gây ra, và các quan chức quốc gia, đổ lỗi cho thời tiết xấu khiến sản lượng lương thực sụt giảm, đã ít hoặc không hành động. Cuộc Đại nhảy vọt dẫn đến hàng chục triệu người chết, với ước tính từ 15 đến 55 triệu người chết, khiến Nạn đói lớn ở Trung Quốc trở thành nạn đói lớn nhất trong lịch sử nhân loại. [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7]

Những thay đổi chính trong cuộc sống của người dân nông thôn Trung Quốc bao gồm sự gia tăng của quá trình tập thể hóa nông nghiệp bắt buộc. Canh tác tư nhân bị cấm, và những người tham gia vào việc này bị đàn áp và bị gán cho là phản cách mạng. Những hạn chế đối với người dân nông thôn đã được thực thi thông qua các buổi đấu tranh công khai và áp lực xã hội, mặc dù người dân cũng bị lao động cưỡng bức. [8] Công nghiệp hóa nông thôn, trong khi chính thức là một ưu tiên của chiến dịch, đã chứng kiến ​​"sự phát triển của nó. Bị hủy bỏ bởi những sai lầm của Đại nhảy vọt". [9] Đại nhảy vọt là một trong hai giai đoạn từ năm 1953 đến năm 1976, trong đó nền kinh tế Trung Quốc suy thoái. [10] Nhà kinh tế học Dwight Perkins lập luận rằng "lượng đầu tư khổng lồ chỉ tạo ra mức tăng sản lượng khiêm tốn hoặc không tăng. Tóm lại, Đại nhảy vọt là một thảm họa rất tốn kém". [11]

Năm 1959, Mao Trạch Đông nhường quyền lãnh đạo hàng ngày cho những người ôn hòa thực dụng như Lưu Thiếu Kỳ và Đặng Tiểu Bình và ĐCSTQ đã nghiên cứu thiệt hại xảy ra tại các hội nghị năm 1960 và 1962, đặc biệt là tại "Hội nghị Bảy nghìn cán bộ". Mao đã không rút lui khỏi các chính sách của mình và thay vào đó đổ lỗi cho các vấn đề do việc thực hiện tồi và những người "cực hữu" đã chống lại ông ta. Ông khởi xướng Phong trào Giáo dục Xã hội Chủ nghĩa vào năm 1963 và Cách mạng Văn hóa năm 1966 nhằm xóa bỏ phe đối lập và củng cố lại quyền lực của mình. Ngoài ra, hàng chục con đập được xây dựng ở Zhumadian, Hà Nam trong thời kỳ Đại nhảy vọt đã sụp đổ vào năm 1975 (dưới ảnh hưởng của bão Nina) và dẫn đến một trong những thảm họa nhân tạo lớn nhất trong lịch sử, với số người chết ước tính lên đến hàng chục nghìn. đến 240.000. [12] [13]


Nghệ thuật quan sát của Trung Quốc trong thời kỳ đại nhảy vọt

Từ năm 1958 đến năm 1961, sau cuộc đàn áp chống phe cánh hữu trong Chiến dịch Trăm hoa, Mao Trạch Đông và Đảng Cộng sản đã phát động Đại nhảy vọt, một chiến dịch kinh tế và xã hội nhằm đạt được sự công nghiệp hóa nhanh chóng thông qua phát triển tập thể các lĩnh vực nông nghiệp và công nghiệp. Kế hoạch bao gồm việc chuyển nông dân sang làm công nghiệp, thiết lập các “lò sau” để luyện thép, di dời người dân đến các xã, và thiết lập hệ thống hạn ngạch. Đại nhảy vọt, sau này được nhiều người gọi là Nạn đói lớn ở Trung Quốc, là một thất bại kinh tế khủng khiếp và dẫn đến ước tính khoảng 18 đến 32 triệu người chết vì nạn đói và bạo lực.

Vào thời điểm đó, Hoa Kỳ công nhận Đài Loan chứ không phải Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (CHND Trung Hoa), khiến việc tiếp cận thông tin về các vấn đề nội bộ và tình hình kinh tế trở nên vô cùng khó khăn. Để hiểu rõ hơn về những gì đang xảy ra, "Người theo dõi Trung Quốc" của Mỹ đã dựa vào nhiều nguồn khác nhau, từ các chương trình phát thanh và báo chí đến các cuộc phỏng vấn với những người tị nạn trốn sang Hồng Kông. Do nằm gần Trung Quốc đại lục và văn phòng lãnh sự Hoa Kỳ, Hồng Kông, dưới sự cai trị của Anh vào thời điểm đó, đã trở thành địa điểm chính cho cộng đồng Người theo dõi Trung Quốc phân tích và diễn giải thông tin về Trung Quốc.

Trong số những Người theo dõi Trung Quốc ở Hồng Kông có David Dean, Viên chức Lãnh sự tại Hồng Kông năm 1959-62, Ralph Lindstrom, Cán bộ Kinh tế từ năm 1957-59, và Herbert Horowitz, Người theo dõi Trung Quốc với trọng tâm kinh tế từ năm 1965-69. Trong cuộc phỏng vấn năm 1998 với Charles Stuart Kennedy, Dean mô tả thảm kịch của Đại nhảy vọt và cách ông thu thập thông tin từ các cuộc phỏng vấn người tị nạn và các nguồn khác, cũng như vấn đề tin vào sự tuyên truyền về sự phát triển của Trung Quốc.

Ralph Lindstrom, được Charles Stuart Kennedy phỏng vấn bắt đầu vào tháng 10 năm 1994, nhớ lại việc nghiên cứu báo chí Trung Quốc, nói chuyện với các viên chức lãnh sự của các nước khác, và nghiên cứu xu hướng từ các sản phẩm Trung Quốc, lối thoát cho hàng hóa Trung Quốc. Trong các đoạn trích từ cuộc phỏng vấn của ông với Charles Stuart Kennedy vào tháng 12 năm 1992, Herbert Horowitz nói về sự kết thúc của Đại nhảy vọt và “nghệ thuật bí truyền” và phỏng đoán của Trung Quốc đang theo dõi.

“Chúng tôi & # 8217d lấy những giấy tờ đó từ mọi nơi, thậm chí từ chợ, một con cá bọc trong giấy”

David Dean, Viên chức Lãnh sự tại Hồng Kông, 1959-62

DEAN: Tôi đã đến Hồng Kông và phụ trách mảng kinh tế của chúng tôi phân tích các diễn biến ở đại lục. Trong & # 821757, chiến dịch Trăm hoa đua nở đã được Mao Trạch Đông phát động. Nhưng anh ấy thấy những lời chỉ trích quá dữ dội, vì vậy anh ấy đã dừng nó lại và thanh trừng tất cả những người đã đủ hấp tấp để chỉ trích anh ấy. Sau đó, ông bắt đầu hệ thống công xã của mình, lấy các hợp tác xã sản xuất nông nghiệp và hình thành chúng thành các xã lớn. Sau đó, ông bắt đầu chương trình Đại nhảy vọt, cố gắng thay thế nhân lực để đầu tư vốn. Nói cách khác, ông ấy đang cố gắng sử dụng lao động thay vì đầu tư vốn, để đưa Trung Quốc lên cao và chuyển nó sang một kỷ nguyên kinh tế mới.

Mọi người đang nấu chảy tất cả các loại xỉ trong các lò ở sân sau, không loại nào có thể sử dụng được, và đang được thảo cho các dự án ở nơi khác và để những người đàn ông và phụ nữ già đi làm nông nghiệp. Họ được yêu cầu phải cày sâu. Chúng xuyên qua những cánh đồng mà bạn sẽ trồng lúa, thường là đất sét rất dày, chúng sẽ xuyên thủng đáy bằng cách cày sâu và tất cả nước của chúng sẽ chảy ra. Họ đã có một khoảng thời gian khủng khiếp….

Bạn thấy đấy, Mao Trạch Đông vĩ đại về lý thuyết nhưng khủng khiếp đối với thực hành, một phần vì lý thuyết của ông ta quá cong… Ông ấy giống như hoàng đế Trung Hoa. Không ai dám đến gần anh ta để phàn nàn hay chỉ trích. Thành thật mà nói, họ thậm chí còn miễn cưỡng tiếp cận anh ta để yêu cầu anh ta chỉ dẫn. Một khi anh ấy đặt ra đường lối chung, họ sẽ đi ra ngoài và chạy tán loạn và cố gắng làm theo ý của anh ấy, và rất nhiều người đã không & # 8217t biết….

Trong & # 821762, Peng Dehui, một trong những thống chế nổi tiếng nhất của họ, đã phản đối những gì họ đang làm. Ông nói rằng con số thống kê mà mọi người đưa ra từ các xã và từ các nhà máy chỉ là không thể tin được. Trong thời gian đó Mao đã cách chức toàn bộ cục thống kê nhà nước vì cơ quan này cũng phản đối, nhưng Bành Đức Huy là một quan chức rất quan trọng. Tuy nhiên, ông đã bị thanh trừng trong một chiến dịch chống cực hữu. Ngay cả khi ông đã bị thanh trừng, những người khác có cùng quan điểm, như Lưu Thiếu Kỳ, người đã sớm thay Mao làm chủ tịch, cũng tin rằng Đại nhảy vọt là một sai lầm khủng khiếp. Sau đó, Liu đã bị thanh trừng vì quan điểm của mình.

Rất nhiều người ở Trung Quốc đã hiểu, giống như chúng tôi ở Hồng Kông, rằng mọi thứ đang trở nên điên rồ. Đó chỉ là một sự lãng phí khủng khiếp và một thảm kịch khủng khiếp. Chúng tôi biết điều đó và đã báo cáo nó. Tôi nghĩ rằng dần dần mọi người đã hiểu ra, ngay cả ở Trung Quốc, rằng điều đó thật khủng khiếp. Có một khoảng thời gian & # 821764 khi những người cực hữu quay trở lại sau chiến dịch chống cực hữu đã cách chức Bành Đức Huy, nhưng sau đó họ đã tự bị thanh trừng….

Đó là khoảng thời gian thú vị vì tôi đã tham gia vào những gì đang xảy ra trên đất liền và nhìn thấy kết quả của chiến dịch Trăm hoa đua nở. Tôi cũng thấy kết quả của chính sách xã và của Đại nhảy vọt, đó là một thất bại nặng nề. Cùng với thời tiết rất xấu, nó đã tạo ra tình trạng đói kém ở nhiều vùng của Trung Quốc.

Có một dòng người tị nạn ổn định đến Hồng Kông. Một trong những công việc của chúng tôi là nghiên cứu các cuộc phỏng vấn người tị nạn mà Chi nhánh Đặc biệt của Anh đã tiến hành và tìm hiểu về các điều kiện ở Trung Quốc. [Lưu ý: Chi nhánh Đặc biệt của Lực lượng Cảnh sát Hoàng gia Hồng Kông (RHKPF) đã thu thập và phát triển thông tin tình báo, thường có tính chất chính trị, đồng thời tiến hành các cuộc điều tra để bảo vệ Nhà nước khỏi các mối đe dọa lật đổ, đặc biệt là khủng bố và các hoạt động cực đoan khác.)

Hầu hết những người này là người tị nạn vì lý do kinh tế, không phải vì lý do chính trị. Đó là vì cuộc sống của họ mà họ không có và họ phải tìm cách nào đó để nuôi sống gia đình của họ. Theo nghĩa đen, hàng ngàn và hàng ngàn người tị nạn đã đến Hồng Kông cho đến khi tình hình trở nên tồi tệ đến mức vào năm 1962, Quân đội Anh và cảnh sát đã giăng hàng rào thép gai để ngăn mọi người ra ngoài vì họ không thể bắt được nữa.

Mọi người đang bơi qua vịnh, cố gắng tránh những con cá mập, cố gắng bị cái gọi là thuyền rắn đánh lén. Họ đã thử mọi thứ. Khi họ chạm vào căn cứ trong những ngày đó, họ được ở nhà tự do. Người Anh sẽ không trục xuất họ nếu họ đổ bộ. Điều đó không đúng sau này. (Ảnh: Life Magazine)

Chúng tôi lấy thông tin của chúng tôi từ một loạt các nguồn. Chúng tôi đã sản xuất một bản dịch của báo chí Trung Quốc. Đó là một nhóm khá công phu đã dịch các bài báo quan tâm từ nhiều tờ báo khác nhau. Chúng tôi nhận được những giấy tờ đó từ mọi nơi, thậm chí từ chợ, một con cá được gói trong giấy. Nó có thể là một tờ báo cũ của tỉnh mà chúng tôi có thể sử dụng. Chúng tôi đã thực hiện một dịch vụ dịch thuật lớn của báo chí Trung Quốc và phân phát nó cho các trường đại học, viện sĩ và những người khác để họ nghiên cứu….

"Chúng tôi biết rằng mọi thứ đang ở trong tình trạng rất tồi tệ"

Sau đó, chúng tôi sử dụng các bản dịch FBIS của đài phát thanh Trung Quốc, Dịch vụ Thông tin Phát thanh Nước ngoài [do CIA điều hành]. Điều đó dựa trên Okinawa và chúng tôi đã nhận được rất nhiều tài liệu đã xuất bản của họ. Sau đó, chúng tôi đã sử dụng, như tôi đã nói, các báo cáo của Chi nhánh Đặc biệt về những người tị nạn, và chúng tôi cố gắng sử dụng bất kỳ nguồn thông tin nào khác mà chúng tôi có thể nhận được.

Tôi có thể nói rằng đánh giá chung chung của chúng tôi về những gì đang diễn ra ở Trung Quốc là chính xác một cách hợp lý. Nó có thể không chính xác cụ thể, nhưng nó chính xác một cách hợp lý đối với nền kinh tế ở các tỉnh khác nhau.… Tôi có thể nói rằng đó là một giai đoạn thú vị đối với chúng tôi bởi vì, mặc dù rất nhiều điều chúng tôi làm chỉ là phân tích, nhưng chúng tôi đã thấy đủ những người đã ở Trung Quốc vì lý do này hay lý do khác và chúng tôi có đủ nguồn thông tin để tổng hợp một bức tranh khá tốt về những gì đang xảy ra.

Tất nhiên chúng tôi đã liên lạc với tình báo Úc và tình báo Anh, và chúng tôi có một đội ngũ CIA rất đông trong Tổng lãnh sự quán của chúng tôi….

Có một vấn đề ở đây bởi vì rất nhiều người, các nhà phân tích ở Washington, đã tin vào những tuyên bố của Trung Quốc về thành công kinh tế của họ trong thời kỳ Đại nhảy vọt. Chúng tôi đã vạch trần những tuyên bố này, bạn thấy đấy, vì vậy có một số căng thẳng nhất định giữa những người nghĩ rằng Trung Quốc đang làm một cách tuyệt vời và những người biết khi nói chuyện với những người đã nhìn thấy tình hình mà họ đang làm rất kém, trên thực tế là bi thảm. .

Mãi đến sau này, con số 30-40 triệu người chết trong thời kỳ này mới được xác nhận. Nó rất thú vị. Có rất nhiều nhà báo giỏi. [Người viết chuyên mục nổi tiếng] Joe Alsop ở đó loanh quanh khi nghĩ rằng Trung Quốc sẽ tan rã vì cuộc khủng hoảng do thất bại của Đại nhảy vọt….

Q: Bạn có thấy một số người trong giới học thuật hoặc giới chính trị tự hỏi có thể "Điều này thật kỳ diệu phải không?" Giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc luôn có mối tình này.

DEAN: Bạn luôn nhận được một số người tin rằng điều đó. Đôi khi mọi người đưa ra ý kiến ​​của họ mà không có đủ dữ kiện để chứng minh chúng… .Tại Châu Âu và một số khu học thuật và một số khu của chính phủ, có xu hướng nói rằng người Trung Quốc đang thực sự thay thế lao động để đầu tư vốn và thúc đẩy công nghiệp hóa Trung Quốc một cách rất nhanh chóng. đường.

Chúng tôi biết từ kinh nghiệm của tôi ở Hồng Kông khi chứng kiến ​​những người tị nạn và các báo cáo đã tiết lộ điều kiện ở Trung Quốc là hoàn toàn không thể tuyên bố của họ về sản xuất nông nghiệp, và chúng tôi biết từ các cuộc tấn công vào các thành viên khác nhau trong giới tinh hoa của họ ở Hồng Kông rằng mọi thứ đang ở hình dạng rất xấu. Cho rằng phân tích của chúng tôi rất chung chung, nhưng quan điểm của chúng tôi ở Washington tại bàn làm việc là tương tự.

Tôi không tin

chúng tôi đã có bất kỳ kỳ vọng sai lầm nào về những gì đang xảy ra ở Trung Quốc, trên thực tế, hoàn toàn ngược lại… .Bạn luôn nhận được sự khác biệt về quan điểm trong lĩnh vực Trung Quốc. Nhìn vào ngày hôm nay. Vì vậy, đó là điều bình thường, kể từ năm 1949. Tôi nghĩ rằng, nhìn lại khoảng thời gian đó, những người trong Tổng lãnh sự quán của chúng tôi đã làm rất tốt việc sử dụng thông tin họ có để phân tích những gì đang diễn ra….

Những người đã tham khảo bất kỳ báo cáo nào của chúng tôi đều biết rằng họ sẽ không thành công. Tất nhiên, chúng tôi không thể chứng minh rằng những gì có thể 1.000 người đã nói trong các cuộc phỏng vấn của họ là chính xác, rằng họ đã miêu tả sự phát triển ở phần còn lại của Trung Quốc. Nó giống như việc nhặt một nắm cát và đếm các hạt và tự hỏi liệu chúng có thể đếm cho cả nước. Nhưng đó là một chỉ số. Ngoài ra, các tờ báo của tỉnh cũng là chỉ số, cũng như các báo cáo của du khách.

Chúng tôi có rất nhiều nguồn: chương trình phát sóng của họ, báo chí của họ, các cuộc tấn công chống lại các cá nhân, các cuộc thanh trừng. Điều này đã cho chúng tôi một ý tưởng khá công bằng về những gì đang xảy ra ở Trung Quốc. Như tôi đã nói, phải đến một thời gian sau, chúng ta mới biết được mức độ thiệt hại của cuộc Đại nhảy vọt và nỗ lực xóa bỏ quyền sở hữu đất đai cho nông dân. Họ đã trao cho họ quyền sở hữu đất ngay sau năm 1949, nhưng sau đó họ đã lấy đi và thành lập các hợp tác xã sản xuất nông nghiệp nhỏ hơn này, sau đó là các hợp tác xã lớn hơn, và sau đó là các xã của người dân. Lần này điều đó và Đại nhảy vọt trùng hợp. Cả hai đều được chứng minh là những lần mạo hiểm tai hại.

"Mọi người ở phương Tây bắt đầu tin rằng người Trung Quốc đã tìm ra bí mật của sự phát triển nhanh chóng"

Ralph Lindstrom, Cán bộ Kinh tế tại Hồng Kông, 1957-59

LINDSTROM: Dịch vụ của tôi ở đó trùng hợp với Đại nhảy vọt ở Trung Quốc, khi họ nghĩ rằng họ thực sự đã khám phá ra bí mật của sự phát triển kinh tế và đang nấu chảy sắt thép, nếu họ có thể ở sân sau.

Đến lúc đó mối quan hệ của họ với Liên Xô đã thực sự trở nên tồi tệ. Chúng tôi không biết nhiều về điều đó vào thời điểm đó nhưng sau đó, tất nhiên, rõ ràng là họ đang tách mình ra khỏi Liên Xô, và Liên Xô đang trả ơn điều này bằng cách cắt giảm sự trợ giúp của Liên Xô. Vì vậy, tôi nghĩ điều này một phần đã dẫn đến Bước tiến Đại nhảy vọt mà Mao đã khởi xướng. Như chúng ta đã biết sau này, hóa ra là một thất bại to lớn, nhưng vào thời điểm đó, việc tuyên truyền là như vậy, và rất khó để vào xem điều gì đang thực sự xảy ra, đến nỗi mọi người ở thế giới phương Tây bắt đầu tin vào điều đó, rằng cuối cùng họ đã tìm ra bí mật của sự phát triển kinh tế nhanh chóng.

Vì vậy, tôi đã kết thúc ngay khi đang báo cáo, và Thời báo New York đặc biệt, và một số tờ báo khác, đã trở thành tín đồ và đang đăng những câu chuyện hàng ngày về những thành công của người Trung Quốc mà chúng tôi trong Tổng lãnh sự quán đã cố gắng phản bác và cố gắng đưa vào quan điểm. Nhưng điều đó thật khó khăn. Chúng tôi đã không & # 8217t có số khó….

Chắc chắn báo chí Trung Quốc đại lục có lẽ là nguồn tin lớn nhất của chúng tôi. Chúng tôi đã có một hoạt động dịch thuật lớn mà chúng tôi thực hiện ở Hồng Kông… .. Vì vậy, đó là một nguồn, báo chí Trung Quốc, và rất thiên vị. Sau đó, chúng tôi có nhiều nhân viên địa phương rất giỏi làm việc cho chúng tôi trực tiếp trong các bộ phận chính trị và kinh tế, họ đến từ Thượng Hải và các nơi khác. Sau đó, một số mối quan hệ tốt nhất của chúng tôi là với những người trong đoàn lãnh sự, những người đã nhận ra Trung Quốc và những người có thể lên đó thỉnh thoảng. Vì vậy, chúng tôi đã tu luyện chúng.

Tôi có quan hệ rất thân thiết với người Úc, và những người như vậy. Họ sẽ rất vui khi được trả lời phỏng vấn khi họ trở về sau chuyến đi đến hội chợ thương mại Canton. Vì vậy, đó là một cách khác để lấy thông tin. Và chắc chắn là các nhân viên Trung Quốc của chúng tôi, mặc dù họ chưa bao giờ làm bất cứ điều gì mà bạn có thể gọi là gián điệp, hoặc bất cứ điều gì tương tự, họ chắc chắn có thể giúp chúng tôi giải thích những gì trên báo chí….

Một lần nữa, đó là một xã hội khép kín, và việc tuyên truyền khá hiệu quả. Mọi người nghĩ rằng họ sẽ tiếp quản tất cả các thị trường xuất khẩu ở Viễn Đông, điều mà họ có thể làm bây giờ, nhưng đây là 40 năm sau khi nước này trở thành một quốc gia mạnh hơn nhiều. Nhưng trong những ngày đó, họ là một đất nước rất nghèo.

Tôi đã nói chuyện với Ed Green về những gì chúng tôi có thể làm về vấn đề này để đưa nó vào góc nhìn tốt hơn. Và anh ấy nói, & # 8220Tại sao bạn không mua Sản phẩm Trung Quốc? & # 8230 & # 8221 Sản phẩm Trung Quốc là một cửa hàng bán lẻ các sản phẩm Trung Quốc như tên gọi và chúng tôi đã được Bộ Tài chính yêu cầu trong những ngày đó là không bao giờ đặt chân đến trong đó. Sẽ vi phạm luật pháp Hoa Kỳ nếu mua bất cứ thứ gì ở đó. Nhưng dù sao đi nữa, mọi người nói tôi nên vào đó và xem những gì & # 8217s đang diễn ra, những thứ họ & # 8217 đang bán, có thiếu hàng hay còn hàng hay không.

Vì vậy, tôi đã làm điều đó trong một khoảng thời gian đáng kể. Tôi cho rằng tôi đã bị người Trung Quốc chú ý, nhưng tôi không bao giờ bị ngăn cản và tôi đã ghi chú lại khi ra ngoài. Tôi đã không & # 8217t vòng quanh với một tập giấy ghi chú hoặc bất cứ thứ gì tương tự.

Vì vậy, cuối cùng tôi đã tập hợp lại một công văn [telegram] dài 18-20 trang về những phát hiện của tôi, và nó thực sự xác định một cách khá thuyết phục rằng nếu có nguồn cung hàng tiêu dùng lớn này và các mặt hàng có thể xuất khẩu khác thì nó đã biến mất. Nó đã cạn kiệt trong cửa hàng đó, đó là một dấu hiệu khá tốt cho thấy toàn bộ điều này là một trò gian lận.

Và, tất nhiên, nhiều năm sau, chúng tôi đã học được rằng, nó chỉ nằm trong bộ máy hành chính Trung Quốc về những gì họ đang làm và đã đi đến tận cùng, với mọi người dường như tin vào các báo cáo được đưa ra một cách có hệ thống. Vì vậy, tôi cảm thấy mình đã đóng góp nhỏ của tôi bằng cách đưa điều đó vào quan điểm tốt hơn. Tôi đã nhận được một lời khen ngợi cho công văn đó từ Sở.

Xem nghệ thuật bí truyền của Trung Quốc

Herbert Horowitz, Theo dõi Trung Quốc, Tiêu điểm Kinh tế, 1965-69

HOROWITZ: Ấn tượng của chúng tôi vào khoảng năm 1965 là nền kinh tế [Trung Quốc] về cơ bản đã phục hồi sau cuộc Đại nhảy vọt, thảm kịch Đại nhảy vọt mà sản xuất nông nghiệp đã quay trở lại mức trước Đại nhảy vọt, vào năm 1958 hoặc 1959 .

Đại nhảy vọt, khoảng từ năm 1958 đến năm 1960, là một nỗ lực do Mao chủ nghĩa dẫn đầu nhằm kích thích nền kinh tế bằng cách thoát khỏi mô hình Liên Xô mà Trung Quốc đã làm theo trong kế hoạch 5 năm đầu tiên và tập trung vào công nghiệp nặng. Mao nói, & # 8220 Chúng ta sẽ đi bằng hai chân, chúng ta sẽ chú ý đến nông nghiệp cũng như công nghiệp. & # 8221… Đó là một thất bại lớn! Tổng sản phẩm quốc dân giảm hơn một phần ba.

Thật không may, đã có một số thời tiết xấu trong một vài năm và do sự rối loạn do Đại nhảy vọt tạo ra, chế độ đã không thể đối phó với nó về mặt cứu trợ nạn đói. Đó chỉ là một thảm họa khi tình trạng đói khát tồn tại. Vào đầu những năm sáu mươi, những người theo chủ nghĩa thực dụng đã nắm quyền chỉ huy. Vào thời điểm đó, chúng tôi không gọi họ là những người thực dụng nhưng giờ họ đã được biết đến như những người thực dụng.

Mao đã mất một số ảnh hưởng của mình đối với Đảng và đất nước mà ông vẫn là người chính nhưng đã mất một số ảnh hưởng của mình. Những người nắm quyền điều hành chính phủ hàng ngày đang cố gắng đưa nền kinh tế phát triển trở lại.

Vào năm 1965, chúng tôi cảm thấy rằng điều này đã đạt được. Sản xuất nông nghiệp tăng trở lại, sản xuất công nghiệp đang tiến lên và họ đã bắt đầu mua một số lượng nhỏ máy móc thiết bị từ nước ngoài, điều này phản ánh phần nào sự tăng trưởng. Vào khoảng năm 1965, họ đã ở trong tình trạng tốt hơn so với những năm trước đó….

Vào thời điểm đó, bộ máy hoặc tổ chức theo dõi Trung Quốc của chúng tôi đã trở nên tinh vi hơn và ở Hồng Kông tại Lãnh sự quán, rất lớn, có một bộ phận riêng của Trung Quốc đại lục không làm ăn gì với Hồng Kông, nó chỉ tập trung vào Trung Quốc đại lục. ….

Hóa ra đó là một giai đoạn cực kỳ thú vị. Hong Kong là một nơi lý tưởng để xem Trung Quốc. Những người vào thời điểm đó đã rời khỏi Trung Quốc để tị nạn hoặc trốn chạy sẽ đến Hồng Kông. Những người đến Trung Quốc để kinh doanh hoặc buôn bán, vì bất kỳ mục đích gì, sẽ nhập cảnh qua Hồng Kông và đi ra qua Hồng Kông. Nó là một cửa ngõ ra vào Trung Quốc. Một phần là do thiết kế của Trung Quốc vì người Trung Quốc thích ý tưởng về những cổng bị hạn chế.

Vì vậy, chúng tôi có thể thu thập rất nhiều thông tin về Trung Quốc. Một số giám sát vô tuyến của Trung Quốc được thực hiện ở đó, nhưng giám sát được thực hiện ở nơi khác dễ dàng được chuyển đến Hồng Kông. Có rất nhiều người theo dõi Trung Quốc khác ở đó….

Có cả một cộng đồng theo dõi Trung Quốc chỉ dành cho riêng mình, và rất ít liên hệ với những người khác ở Hồng Kông. Rất nhiều trao đổi không chính thức về quan điểm qua lại, thảo luận, các nhóm nhỏ gặp nhau và trao đổi ý kiến.

Bạn đã thiết lập các mối quan hệ. Tôi đã thiết lập một tình bạn tốt với một doanh nhân ở Hồng Kông, một người phương Tây, người Da trắng, người đang làm ăn với Trung Quốc. Tôi đã hiểu rõ về anh ấy để có thể gọi cho anh ấy khi anh ấy trở về từ chuyến thăm Bắc Kinh và nói, & # 8220 Đến đây, Herb, và uống một ly. & # 8221 Vì vậy, mọi người đang thu thập các mẩu thông tin.

Người Anh rất nhạy cảm về điều đó, nhưng họ cũng đang thu thập rất nhiều thông tin và chúng tôi đang trao đổi ý kiến ​​của mình với họ, và ở một mức độ nào đó với những người khác. Ngay cả với những người không thuộc chính phủ: có một nhà truyền giáo đã đưa ra một ấn phẩm về phân tích các diễn biến ở Trung Quốc.… Một số người trong giới truyền thông, báo chí, những người ở Hồng Kông là những người theo dõi Trung Quốc giỏi của riêng họ. Chúng tôi sẽ gặp nhau và trao đổi những câu chuyện, những ấn tượng. Vì vậy, nó là một nơi rất quan trọng đối với những người theo dõi Trung Quốc.

Hãy để tôi giải thích về việc xem Trung Quốc & # 8212 đó là một nghệ thuật rất bí truyền. Với sự thất bại của Đại nhảy vọt, người Trung Quốc ngừng đưa ra các số liệu thống kê. Vì không có dữ liệu nào để xử lý, nên rất nhiều ước tính dựa trên vị trí của một chiếc quần & # 8217s.

Ví dụ, trong lĩnh vực nông nghiệp, chúng tôi có FAS, Sở Nông nghiệp Nước ngoài [thuộc Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ], người đã làm việc với đơn vị của tôi rất nhiều. Tôi thường viết báo cáo, ông ấy sẽ giải thích vấn đề nông nghiệp cho tôi và tôi sẽ viết nó lên và sau đó ông ấy sẽ phê bình những gì tôi đã viết. Các chuyên gia đã biết mô hình nông nghiệp lịch sử của Trung Quốc & # 8217 là gì & # 8212 có bao nhiêu diện tích được canh tác, trồng bao nhiêu lúa & # 8212 và với nền tảng thông tin đó và với số liệu thống kê khá tốt của Cộng sản trong những năm năm mươi và kiến ​​thức về thời tiết ở các nước khác nhau các vùng của đất nước, các chuyên gia đã có thể đưa ra một số phán đoán về việc liệu mùa màng đang tăng giá một chút hay giảm một chút.

Sau đó, bạn có thể khớp điều này với những gì các nhà tuyên truyền Cộng sản đang nói. Nếu họ nói, & # 8220Oh, chúng ta đã có một vụ mùa xuất sắc vào năm ngoái, & # 8221, điều đó có nghĩa là thật tồi tệ nếu họ nói rằng đó là & # 8220super, vụ mùa bội thu & # 8221 thì có lẽ đã tốt hơn. Vì vậy, sau một thời gian, bạn có thể chốt những gì họ đang nói, cụm từ họ đang sử dụng, với thông tin mà bạn đang thu thập ở những nơi khác.

Vấn đề là, bạn càng rời xa năm cơ sở của thông tin đáng tin cậy thì bạn càng có thể đúng hay sai….

Cùng với các bằng chứng khác cho thấy sản xuất nông nghiệp đã đi lên, người dân từ Trung Quốc phàn nàn về nạn đói đã giảm. Rõ ràng là từ những người tị nạn rằng tình hình thực sự đã được cải thiện phần nào. Vì vậy, bạn đã có tất cả những bit và mẩu thông tin này.

Tất nhiên, một trong những vấn đề với thông tin về người tị nạn là chủ yếu là về Nam Trung Quốc, bạn đã không hiểu quá nhiều về Bắc Trung Quốc. Trong các lĩnh vực khác của nền kinh tế, nó sẽ là một kiểu phỏng đoán tương tự. Một phần là cảm nhận, một phần là ấn tượng của du khách, một phần là những gì Trung Quốc đang mua hoặc cố gắng mua từ nước ngoài….

Có rất nhiều phỏng đoán liên quan. Sau đó, chúng tôi sẽ đưa ra một số ước tính về các xu hướng trong thương mại của Trung Quốc & # 8217s và điều này cho chúng ta biết gì về tình hình kinh tế Trung Quốc & # 8217s. Đó là một phần dữ liệu và một phần phỏng đoán.

Về mặt chính trị cũng có rất nhiều bài đọc giữa các dòng. Rất nhiều chương trình phát thanh của Trung Quốc hoặc báo chí Trung Quốc đưa tin là tiêu chuẩn, họ sẽ lặp lại điều tương tự. Sau đó, đột ngột khẩu hiệu sẽ thay đổi và nó sẽ là một gợi ý rằng một cái gì đó đang xảy ra. Khẩu hiệu không & # 8217t thay đổi theo ý thích của một đài truyền hình.

Sau này, chúng tôi cũng đã học được rằng đây là những gì mà người Trung Quốc ở đại lục đã làm trong những năm qua, họ nghe các chương trình phát thanh của chính họ và đọc báo của họ, và đọc giữa các dòng để cố gắng tìm ra những gì đang xảy ra. . Đó là một lĩnh vực rất chuyên biệt, Trung Quốc này đang theo dõi.


Vào cuối những năm 1950, Trung Quốc đang rất cần công nghiệp hóa nhanh chóng và quy mô lớn. Các nước khác đã dần dần công nghiệp hóa, bằng cách tích lũy vốn và mua máy móc hạng nặng. Trung Quốc không có thời gian cũng như tiền bạc và dân số của họ nhanh chóng vượt xa các nguồn lực sẵn có, và quá nghèo để có thể tích lũy đủ vốn sớm cho quá trình công nghiệp hóa lớn cần thiết. Vì vậy, Mao Trạch Đông và những người cộng sản của ông quyết định huy động dân số khổng lồ của Trung Quốc. Họ sẽ sử dụng các phương tiện công nghiệp hóa sử dụng nhiều lao động, tập trung vào nhân lực mà Trung Quốc có rất nhiều, thay vì máy móc và nhà máy công nghiệp mà Trung Quốc có rất ít. Do đó, Đại nhảy vọt ra đời vào năm 1958, một chiến dịch cách mạng nhằm nhanh chóng chuyển Trung Quốc từ một nền kinh tế nông nghiệp thành một nền công nghiệp khổng lồ. Thật không may, sự hiểu biết của Mao & rsquos về kinh tế học đã trở nên sai lầm, và những kỳ vọng của ông sẽ trở nên phi thực tế.

Một dấu ấn của Bước tiến Đại nhảy vọt là Mao & rsquos đã động não rằng tăng sản lượng thép & tạo ra một chuẩn mực của công nghiệp hóa & ndash không cần chờ đợi sự phát triển của cơ sở hạ tầng như nhà máy thép hoặc đào tạo lực lượng lao động có tay nghề cao. Thay vào đó, những người Trung Quốc gan dạ có thể sản xuất thép bằng cách sử dụng các lò cao ở phía sau các xã của họ & xây dựng các lò nung ở sân sau theo nghĩa đen. Mọi người đã sử dụng bất cứ loại nhiên liệu nào mà họ có thể sử dụng để cung cấp năng lượng cho các lò nung, từ than đá đến đồ nội thất bằng gỗ cho đến gỗ của quan tài. Và khi thiếu quặng sắt, họ nấu chảy bất cứ vật gì bằng thép mà họ có thể tìm thấy để sản xuất dầm thép.

Tuy nhiên, việc chế tạo thép rất phức tạp và các dầm được sản xuất có chất lượng thấp và dễ bị nứt. Những gì thoát ra từ các lò nung ở sân sau thực ra không phải là thép, mà là gang, thứ phải được loại bỏ carbon để trở thành thép. Và ở một số vùng, nơi có rất ít truyền thống gia công kim loại hoặc hiểu biết về luyện kim, ngay cả gang được sản xuất ra cũng vô dụng, thậm chí có thể biến thành thép.

Tuy nhiên, sự cố lò ở sân sau không phải là phần tồi tệ nhất của Đại nhảy vọt. Mao và những người theo ông đã tìm cách cách mạng hóa Trung Quốc và vùng nông thôn rsquos, nơi phần lớn dân số sống như nông dân. Vì vậy, họ cấm tư nhân canh tác, và ra lệnh tập thể hóa nông nghiệp bắt buộc & ndash kết hợp các cộng đồng & rsquo các mảnh đất tư nhân thành những cánh đồng lớn, thuộc về toàn bộ cộng đồng.

Lý thuyết cho rằng hiệu quả kinh tế theo quy mô sẽ phát huy tác dụng và những cánh đồng lớn được tập thể hóa sẽ chứng tỏ hiệu quả và năng suất cao hơn những thửa ruộng nhỏ. Tuy nhiên, quy hoạch kém đã dẫn đến việc thực hiện tập thể hóa kém, và những cánh đồng lớn cuối cùng cho năng suất thấp hơn những thửa ruộng tư nhân. Ngoài ra, Đại nhảy vọt nhấn mạnh sự thuần khiết về mặt tư tưởng và lòng nhiệt thành, hơn là năng lực. Vì vậy, quá trình tập thể hóa cuối cùng được dẫn dắt bởi những người giám sát nhiệt tình và sốt sắng, thay vì những người quản lý có năng lực và năng lực. Một loạt các thảm họa thiên nhiên từ năm 1959 đến năm 1961 khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

Kết quả là thảm họa nhân tạo lớn nhất lịch sử & rsquos. Đến năm 1960, rõ ràng Đại nhảy vọt là một quyết định tồi, nhưng lúc đó đã quá muộn. Sự chuyển hướng lao động từ các trang trại sang các ngành công nghiệp không được khuyến cáo như lò nung ở sân sau, cộng với sự gián đoạn của quá trình tập thể hóa, kết hợp lại tạo ra một thảm họa. Từ năm 1959 đến năm 1962, khoảng 20 triệu người Trung Quốc chết đói, với một số ước tính lên tới 50 triệu người.


Bước tiến nhảy vọt

Đại nhảy vọt diễn ra vào năm 1958. Đại nhảy vọt là nỗ lực của Mao nhằm hiện đại hóa nền kinh tế Trung Quốc để đến năm 1988, Trung Quốc sẽ có một nền kinh tế sánh ngang với Mỹ.

Thẻ được phát hành để kỷ niệm Bước tiến Đại nhảy vọt

Mao đã đi thăm Trung Quốc và kết luận rằng người dân Trung Quốc có khả năng làm bất cứ điều gì và hai nhiệm vụ chính mà ông cảm thấy họ nên nhắm đến là công nghiệp và nông nghiệp. Mao công bố Kế hoạch 5 năm lần thứ hai kéo dài từ năm 1958 đến năm 1963. Kế hoạch này được gọi là Đại nhảy vọt.

The Great Leap Forward planned to develop agriculture and industry. Mao believed that both had to grow to allow the other to grow. Industry could only prosper if the work force was well fed, while the agricultural workers needed industry to produce the modern tools needed for modernisation. To allow for this, China was reformed into a series of communes.

The geographical size of a commune varied but most contained about 5000 families. People in a commune gave up their ownership of tools, animals etc so that everything was owned by the commune. People now worked for the commune and not for themselves. The life of an individual was controlled by the commune. Schools and nurseries were provided by the communes so that all adults could work. Health care was provided and the elderly were moved into “houses of happiness” so that they could be looked after and also so that families could work and not have to worry about leaving their elderly relatives at home.

The commune provided all that was needed – including entertainment. Soldiers worked alongside people. The population in a commune was sub-divided. Twelve families formed a work team. Twelve work terms formed a brigade. Each sub-division was given specific work to do. Party members oversaw the work of a commune to ensure that decisions followed the correct party line.

By the end of 1958, 700 million people had been placed into 26,578 communes. The speed with which this was achieved was astounding. However, the government did all that it could to whip up enthusiasm for the communes. Propaganda was everywhere – including in the fields where the workers could listen to political speeches as they worked as the communes provided public address systems. Everybody involved in communes was urged not only to meet set targets but to beat them. If the communes lacked machinery, the workers used their bare hands. Major constructions were built in record time – though the quality of some was dubious.

The Great Leap Forward also encouraged communes to set up “back-yard” production plants. The most famous were 600,000backyard furnaces which produced steel for the communes. When all of these furnaces were working, they added a considerable amount of steel to China’s annual total – 11 million tonnes.

The figures for steel, coal, chemicals, timber, cement etc all showed huge rises though the figures started at in 1958 were low. Grain and cotton production also showed major increases in production.

Mao had introduced the Great Leap Forward with the phrase “it is possible to accomplish any task whatsoever.” By the end of 1958, it seemed as if his claim was true.

The consequences of the Great Leap Forward

However, in 1959, things started to go wrong. Political decisions/beliefs took precedence over commonsense and communes faced the task of doing things which they were incapable of achieving. Party officials would order the impossible and commune leaders, who knew what their commune was capable of doing or not, could be charged with being a “bourgeois reactionary” if he complained. Such a charge would lead to prison.

Quickly produced farm machinery produced in factories fell to pieces when used. Many thousands of workers were injured after working long hours and falling asleep at their jobs. Steel produced by the backyard furnaces was frequently too weak to be of any use and could not be used in construction – it’s original purpose. Buildings constructed by this substandard steel did not last long.

Also the backyard production method had taken many workers away from their fields – so desperately needed food was not being harvested. Ironically, one of the key factors in food production in China was the weather and 1958 had particularly good weather for growing food. Party leaders claimed that the harvest for 1958 was a record 260 million tons – which was not true.

The excellent growing weather of 1958 was followed by a very poor growing year in 1959. Some parts of China were hit by floods. In other growing areas, drought was a major problem. The harvest for 1959 was 170 million tons of grain – well below what China needed at the most basic level. In parts of China, starvation occurred.

1960 had even worse weather than 1959. The harvest of 1960 was 144 million tons. 9 million people are thought to have starved to death in 1960 alone many millions were left desperately ill as a result of a lack of food. The government had to introduce rationing. This put people on the most minimal of food and between 1959 and 1962, it is thought that 20 million people died of starvation or diseases related to starvation.

The backyard furnaces also used too much coal and China’s rail system, which depended on coal driven trains, suffered accordingly.

By 1959, it was obvious that the Great Leap Forward had been a failure and even Mao admitted this. He called on the Communist Party to take him to task over his failures but also asked his own party members to look at themselves and their performance.

“The chaos caused was on a grand scale, and I take responsibility. Comrades, you must all analyse your own responsibility. If you have to fart, fart. You will feel much better for it.”

Some party members put the blame of the failure of the Great Leap Forward on Mao. He was popular with the people but he still had to resign from his position as Head of State (though he remained in the powerful Party Chairman position).

The day-to-day running of China was left to three moderates: Liu Shaoqi, Zhou Enlai and Deng Xiaoping. In late 1960, they abandoned the Great Leap Forward. Private ownership of land was reinstated and communes were cut down to a manageable size. Peasants also had the incentive to produce as much spare food as was possible as they could sell any spare that they had a market.

These three moderates had restricted Mao’s power but his standing among the ordinary Chinese people was still high as he was seen as the leader of the revolution. He was to use this popularity with the people to resurrect his authority at the expense of the moderates. This was in the so-called Cultural Revolution.


What good came from the Great Leap Forward? - Môn lịch sử

The People’s Republic of China is America’s biggest foreign policy challenge. China is an ancient civilization and a fascinating country. It also is regressing toward brutal authoritarianism if not totalitarianism. This terrible legacy undermines the legitimacy of the Chinese political system.

For many people, misrule under Mao Zedong, the so-called Great Helmsman and Red Emperor, might seem like old news. But the PRC continues to illustrate the danger of infusing absolute dictatorship with communist ideology. That toxic combination yielded years of immiserating poverty, brutal tyranny, social chaos, and mass murder.

Yang Jisheng powerfully chronicled this experience. A member of the Chinese Communist Party, he worked for Xinhua News Agency for more than three decades. He was traumatized by the Tiananmen Square massacre, which encouraged him to explore the reality of CCP rule. In 2008, he also became deputy editor of Yanhuang Chunqiu, a liberal historical journal later seized by President Xi Jinping’s minions and turned into a mouthpiece of dictatorship.

Yang used his Xinhua position to travel about the country, unearthing a history that many people knew of but not well. He benefited from good timing, researching and writing while China was liberalizing after exiting the Maoist era. He completed his project before Xi Jinping reestablished suffocating censorship and tight controls over everything political. Yang published in Hong Kong while the rule of law, civil liberties, and press freedom remained intact.

He produced two mammoth tomes that detailed the unimaginable suffering of a nation and people whose 4000-year history exhibits contrasting moments of glory and tragedy. China’s civilization initially eclipsed what came to be called the West. Yet the system turned inward while the Europeans looked beyond their limited continent. The consequences were profound.

The West came to respect the life and dignity of every person, who was understood to have been created in the image of God. But this philosophy largely bypassed the Chinese Empire, which for centuries devalued those who toiled in harsh obscurity. Peasants lived and died unnoticed as emperors ruled, invaders conquered, dynasties flipped, and revolutions erupted.

Western powers were equally callous and careless in their treatment of the Chinese population. In the 1930s, Japan visited foreign fury and murderous nationalism on an ill-prepared but brave people, a fight that continued in World War II. In 1949, the civil war concluded with creation of a renewed empire, the People’s Republic of China, announced by Mao Zedong on October 1 in Tiananmen Square.

Alas, the revolution only intensified the agony of the Chinese people. Power had to be consolidated. Political enemies had to be crushed. Cadres had to be rewarded. Domestic ideological campaigns had to be run. And a war had to be fought against America. Collective casualties ran into the millions, so many individual eggs infamously broken to make a national omelet of the Marxist–Leninist variety. In 1958 came what became known as the Great Leap Forward, a collective headlong dive into the abyss. Mao intended to spur development with an intense program of rural industrialization and agricultural collectivization. The result, however, was dislocation, disruption, devastation, and starvation.

Yang became the premier chronicler of Mao’s most catastrophic fantasies. Ví dụ, Tombstone: The Great Chinese Famine: 1958-1962, published in 2008, is a compelling, often mind-numbing read. It runs 629 pages, with 87 devoted to notes and bibliography. It can be summarized as the story of what happens when the world’s most populous nation anoints one person as a secular god and turns his ideological nightmares into national policy. Insulated from reality, Mao denied overwhelming evidence of failure and treated critics as class traitors. His cowardly colleagues competed with one another to more completely and quickly enforce his arbitrary will, irrespective of human cost.

This depressing story is repeated throughout the book. Mao made manifestly inane, impractical, and impossible demands to implement real communism. Other party leaders, even those who foresaw the disaster to come, joined in a CCP chorus praising the new proposals and sending them across the nation. Local apparatchiks implemented the directives, despite the obvious stupidity in doing so. Crop production dropped while provincial leaders falsely informed Beijing of increasingly bountiful harvests, leading to ever-greater national requisitions. As farmers and their families starved, cadres looted supplies for themselves. Officials who reported failure and hardship were denounced as rightists and punished accordingly. This general routine was repeated again and again in province after province with ever more gruesome results.

Yang had a personal stake in his story since his father died of starvation. Only years later did Yang realize that his government was responsible for that very personal loss. His tragedy was repeated endlessly, yet such deaths were treated by Beijing as abstract statistics. Eventually even Mao recognized the resulting humanitarian carnage, but it still affected him little. Yang wrote of one incident: “On October 26, 1960, Mao read a report stating that hundreds of thousands of people had starved to death in Xinyang Prefecture. He responded with a blasé memo of a dozen words: ‘Liu [Shaoqi] and Zhou [Enlai], please read today and this afternoon discuss ways to deal with this.”

No one will ever know the true death toll from the grossly misnamed Great Leap Forward, but even regime apologists admit that it was in the millions. Yang’s conclusion: “I estimate that the Great Famine brought about 36 million unnatural deaths, and a shortfall of 40 million births. China’s total population loss during the Great Famine then comes to 76 million.” Quite a price to pay for an idiotic ideological experiment that failed on day one and could have been halted quickly but for Mad Mao’s delusions.

Unfortunately, in this totalitarian system the Red Emperor’s contrary opinion ended all debate. Explained Yang:

With Mao as China’s sole theoretical authority, as well as the ultimate wielder of political and military power, China’s government became a secular theocracy that united the center of power with the center of truth. Divergence from Mao’s views was heresy, and since the government had the power to penalize and deprive an individual of everything, the merest thought of discontent prompted an overwhelming dread that gave rise to lies.

But so disastrous was the failure of the Great Leap Forward that party leaders, including such near CCP immortals as Liu, Zhou, and Deng Xiaoping, afterward pushed more rational economic policies and pried practical control away from Mao. The latter came to see Liu, chosen by Mao as president, as an ideological apostate and political enemy. This was one cause of the Mad Mao’s next grand misadventure, the Great Proletarian Cultural Revolution. “It would be overly simplistic to attribute the Cultural Revolution to nothing more than the power struggle between Mao and Liu or to Mao’s idiosyncrasies all the same, Mao’s suspicion and dissatisfaction toward Liu were factors,” wrote Yang.

And he should know. He also wrote The World Turned Upside Down: A History of the Chinese Cultural Revolution. This volume, published four years ago but only recently available in the U.S., ran 722 pages, including 72 pages of notes.

Mao unleashed the campaign in 1966. It was originally supposed to end in 1969 but continued until Mao’s death in 1976. This Frankenstein social experiment was, if anything, more bizarre and senseless than the Great Leap Forward. The latter, in theory, was intended to spur the PRC to the forefront of humanity, yielding a society more productive and wealthy than even America. In contrast, the Cultural Revolution mixed personal pique with ideological purification, party purge, civil war, and social breakdown.

Armed warfare broke out. The military was engaged, divided, and purged. Competing mobs battled for control across China. Provinces were torn apart. Party officials divided into warring gangs. Ideological vigilantes abounded as “Red Guards” invaded universities, sacked ministries, destroyed homes, held trials, exacted peremptory injustice, and tortured and murdered revolutionary enemies. Schools emptied, with students, including a young Xi Jinping, sent to the countryside to labor and learn. Mao exiled his lucky rivals, including Xi’s father, to factories and fields, sometimes multiple times. The unlucky ones, like Liu, ended up in prison, where, denied adequate medical treatment, he died. So did hundreds of thousands or millions of other Chinese.

Mao triggered the Cultural Revolution just like he did the Great Leap Forward. Although some top party officials resisted his worst excesses, they almost always fell in line if confronted. Zhou, though widely seen as a moderate in the West, constantly played the cowardly shill to survive politically. Deng was slightly braver and twice purged as a result. Although Mao stood on the nation’s political summit alone, he quickly lost control of the process as chaos spread across the vast land. Subsequently the CCP attempted to paint the party rather than people as the principal victim of the Cultural Revolution. Yang wouldn’t let this deceptive historical rewrite stand unchallenged: “Official histories amply cover the persecution of cadres during the Cultural Revolution but barely mention or even distort the repeated bloody suppressions targeting ordinary people, the victims of which outnumber persecuted cadres by many hundredfold.”

It is difficult to summarize what convulsed the entire country. Yang explained, “The Cultural Revolution was an extremely complex historical process with multiple layers of conflict between multiple forces enmeshed in repeated power struggles and reversals over the course of ten years and a vast geographical space.” In detailing these events Yang produced another tour de force.

China was delivered from its misery only by Mao’s death on September 9, 1976. There could be no greater relief for the suffering people. Within a month the leadership’s radical advocates of the Cultural Revolution, the infamous “Gang of Four” led by Mao’s widow, Jiang Qing, were arrested, soon to be convicted in Stalinesque show trial and imprisoned. It took another two years for Deng to emerge as the undisputed “paramount leader” of the CCP, after which he set the country on a reform course that changed China and world history.

Deng’s PRC was not free, but he made it a freer nation. Unfortunately, Xi has reversed that progress and much more. Today’s China is increasingly authoritarian, with totalitarian characteristics — suffering from pervasive censorship and religious persecution, mass detention of the Uyghurs, an end of intra-CCP restraints, and a growing Xi personality cult. That doesn’t mean war, whether cold or hot, is the right response by the U.S. government. It is important, however, to understand the challenge presented and to remember from Chinese history the potential dangers posed by the CCP’s creation of another Red Emperor.

Of course, the greatest threat from Xi’s imperial communist state is to his countrymen. These creative, entrepreneurial, talented, and vibrant people deserve to be free. They have suffered under several varieties of political bondage over the last 4,000 years. Xi’s PRC is the latest and might not be the last. But the Chinese people ultimately retain the power to make a better and freer future.

Doug Bandow is a Senior Fellow at the Cato Institute. A former Special Assistant to President Ronald Reagan, he is author ofForeign Follies: America’s New Global Empire.


What good came from the Great Leap Forward? - Môn lịch sử

"My parents were peasants who worked in the field. We grew wheat in the area where I lived, and they were part of a production team," said Yang, who was born in 1964, three years after the Great Leap Forward had ended. "They would often bring up the topic of the Great Leap famine and tell how bad things were during that time."

Yang's curiosity about the period led him to write the book Calamity and Reform in China: State, Rural Society and Institutional Change Since the Great Leap Famine, to be published this spring by Stanford University Press. The book, one of the first major works to analyze the period, relates how the Great Leap Forward and the subsequent famine still influence China today.

Unlike the later Cultural Revolution, which is well known in the West, the Great Leap Forward has been less of a focus for research by Western scholars -- yet, according to Yang, it was one of the most influential periods of Chinese history. It was the pivotal event that led China to adopt reforms in rural areas after Mao's death in 1976, resulting in the dismantlement of the people's communes that the Chinese government had fervently advocated during the Great Leap Forward.

Communist dream leads to mass death

The Great Leap Forward was begun in 1957 by Chairman Mao Zedong to bring the nation quickly into the forefront of economic development. Mao wanted China to become a leading industrial power, and to accomplish his goals he and his colleagues pushed for the construction of steel plants across the country.

The rural society was to keep pace with the dream by producing enough food to feed the country plus enough for export to help pay for industrialization. As a result of the Communist revolution, landowners had been stripped of their property, and by 1957 peasants already were forced to work in agricultural cooperatives.

These changes were intended to improve conditions for everyone by collectivizing agriculture and establishing communal eating facilities where peasants could eat all they wanted free of charge. This utopian dream turned into a nightmare as the central leadership grew increasingly out of touch with reality, Yang found through his study of government records and personal accounts.

At the beginning of the Great Leap Forward, Mao proclaimed that China would overtake Britain in production of steel and other products within 15 years. Other Chinese leaders, including Deng Xiaoping, supported Mao's enthusiasm, according to documents Yang studied in China.

A year later, Mao radically revised the timeline for catching up to Britain -- what was to be accomplished in 15 years now had to be done in just one more year, he said.

"Frequent changes in the timetable were symptomatic of the Great Leap, which, in retrospect, was fantasy incarnate. Even more exaggerated targets were subsequently presented, and then frequently revised upward, for steel, grain, cotton and other products. Any semblance of serious planning was abandoned," Yang said.

In pursuit of its goals, the government executed people who did not agree with the pace of radical change. The crackdown led to the deaths of 550,000 people by 1958.

The government also plunged the country into a deep debt by increasing spending on the development of heavy industry. Government spending on heavy industry grew in 1958 to represent 56 percent of state capital investment, an increase from 38 percent in 1956.

People were mobilized to accomplish the goals of industrialization. They built backyard furnaces for iron and steel and worked together on massive building projects, including one undertaken during the winter of 1957-58 in which more than 100 million peasants were mobilized to build large-scale water-conservation works.

Local leaders competed with one another to see who could create the most activity. In the rush to recruit labor, agricultural tasks were neglected, sometimes leaving the grain harvest to rot in the fields, Yang said. In the frenzy of competition, the leaders over-reported their harvests to their superiors in Beijing, and what was thought to be surplus grain was sold abroad.

Although in theory the country was awash in grain, in reality it was not. Rural communal mess halls were encouraged to supply food for free, but by the spring of 1959, the grain reserves were exhausted and the famine had begun.

No one is sure exactly how many people perished as a result of the spreading hunger. By comparing the number of deaths that could be expected under normal conditions with the number that occurred during the period of the Great Leap famine, scholars have estimated that somewhere between 16.5 million and 40 million people died before the experiment came to an end in 1961, making the Great Leap famine the largest in world history.

People abandoned their homes in search of food. Families suffered immensely, and reports of that suffering reached the members of the army, whose homes were primarily in rural areas. As soldiers received letters describing the suffering and the deaths, it became harder for leaders to maintain ideological discipline. Chaos developed in the countryside as rural militias became predatory, seizing grain, beating people and raping women. From famine to reform

During the struggle for survival, farmers in nearly one-third of the rural communities took matters into their own hands, abandoning the people's commune in favor of individual farming. Heavy central control was reduced, and the country's agricultural production improved.

Following Mao's death in 1976, central leaders disagreed over rural policies. Taking advantage of this policy paralysis, peasants and local cadres made alliances in those areas that had suffered severely from the Great Leap Famine and contracted land to the farm household. In just a few years' time, the people's communes were dismantled. Agricultural performance improved dramatically and gave momentum to the reforms under Deng.

The memory of the famine reinforced the important role peasants play in China's development, Yang said. That memory also has undermined the appeal of central planning in rural policy-making.

"Historical developments during more than four decades of Communist rule in China have again and again shown us how the unanticipated consequences of elite policies subverted their attempts at fundamental social engineering," Yang writes in Calamity and Reform in China. Institutional changes in China are the result of a contest between the elite and the masses, between the state and the society, he said.

"This study thus points to the crucial importance of guarding against those who claim to know some magic route to the radiant future, be they politicians like Mao or party intellectuals who supported Mao or the new technocrats who claim to have found a scientific way to make China rich and powerful and who happily clamor for more power for themselves."

The best way to prevent the country from following another movement like the Great Leap Forward is to create mechanisms that check those in power, Yang said.

"Had there been a free press and other institutions of oversight that are commonly found in open political systems, the Great Leap famine would certainly not have attained the magnitude it did," said Yang, who continues to follow events in China through visits there as he develops his academic career in the United States.

Yang became interested in the social sciences as a college student in Beijing, where he studied engineering. He received his B.S. in industrial engineering in 1983 from Beijing University of Science and Technology and developed an interest in English, which led him to receive his diploma for advanced studies in English in 1984 from Beijing Foreign Studies University.

He came to the United States to pursue graduate studies in political science in 1986 and received his Ph.D. from Princeton in 1993, the same year he joined the Chicago faculty.

Although he does not see rapid democratization coming to China, he has noticed some indications of ways in which the system there is beginning to rein in the excess power of overzealous leaders. "To some extent the trend toward decentralization, market-based competition and legal rule has spread decision-making power throughout the system," he said.

The new leadership is, however, "tentative, reactive and at times schizophrenic," Yang said. "They are less driven by firm ideological convictions than by sheer desire to remain in power.

"The balance between the state and society thus appears precarious, but it is also less susceptible to elite manipulations and more likely to produce policies dealing with the concrete problems that crop up in a state that is undergoing rapid economic development and social change."


Review : The great leap forward

IAN TATTERSALL has long made it his business to be a thorn in the side of the
body anthropological, prompting professionals and others to view the evolution
of humans as they would the evolution of any other animal. “Most people who
accept that mankind has an evolutionary history tend to think of our evolution
as a slow business of perfecting adaptation over the ages,” he says, “which, if
true, imparts in retrospect a certain inevitability to our having become human.”
This is dangerous for several reasons, not least because it encourages a gross
oversimplification of the story of human evolution.

It’s a story about which Tattersall has strong views. “There’s not a great
deal we can learn about ourselves by contemplating our evolutionary past that we
cannot learn by observing our often bizarre behaviour today,” reads the opening
to the final chapter of Becoming Human.

This might seem like an example of the above-mentioned bizarre behaviour,
because Tattersall heads the department of palaeoanthropology at the American
Museum of Natural History, New York. He is also a major intellectual presence in
the science of human evolution and has written a couple of highly acclaimed
popular books on human origins. Moreover, much of Becoming Human is
devoted to a wide-ranging—and highly readable—tour of the fossil
evidence of how, anatomically, we got to where we are today.

Quảng cáo

Has Tattersall—as some of his adversaries have long
contended—flipped his lid? He acknowledges the tremendous “thirst to
explain our place in nature and to know where we come from”. Bumper sales of
magazines sporting concocted images of our ancestors on their covers attest to
that, Tattersall notes. The reason for the above, apparently contrary statement,
he explains, is that “the abilities of today’s Homo sapiens . . .
represent a huge leap away from those of our precursors”. In other words, modern
human behaviour is not a simple extrapolation of earlier trends, but something
entirely new. Evidence of this novel behaviour, such as the rate and degree of
technological innovation and the use of symbolism— implying modern levels
of language and consciousness—first appears in the archaeological record,
particularly of Europe, about 40 000 years ago.

These new behaviours are “more akin to an `emergent quality’,” says
Tattersall, “whereby for chance reasons, a new combination of features produces
totally unexpected results”. By their nature, emergent qualities cannot be
predicted on the basis of what preceded them.

Becoming Human, as we’ve come to expect of any work from Tattersall,
is wittily and cogently argued, and uncompromising. For instance, in his
discussion of the evolutionary origin of modern humans, there is no mention of
competing hypotheses. For Tattersall, the molecular and fossil evidence
overwhelmingly supports the notion that modern humans evolved in or near Africa
around 150 000 years ago. Khoảng thời gian. It is this group that changed so radically 40
000 years ago.

He also neatly balances what some might consider conflicting positions, but
in reality are not. First, as mentioned, Tattersall describes modern human
behaviour as an “emergent quality” that, by its nature, can seem beyond
explanation and therefore special. Second, he berates some fellow
palaeoanthropologists for being less than scientific in their evolutionary
scenarios of human origins, and for invoking special processes to explain our
unquestionably special abilities. “We did not come by our special features as
the result of a special process,” he states emphatically. The (recent) origin of
fully modern language, perhaps as a result of one or a few small genetic
changes, is the key to the quantum shift in behaviour that is seen in the
archaeological record. “Almost all the unique cognitive attributes that so
strongly characterise modern humans . . . are tied up in some way with
language,” argues Tattersall. No mystery. Just something novel and powerful.

In a chapter titled “Evolution—for what?”, Tattersall traces the
genesis of the teleological view, including his discipline’s slow but eventually
enthusiastic acceptance of the “New Evolutionary Synthesis” in the 1940s and
1950s. The core of the synthesis—that all evolutionary change involves the
continuous, gradual accumulation of small changes —gave rise to the
linear, progressive perspective of evolution that dominated palaeoanthropology
for so long. For instance, the increase in the size of the brain over the past
five million years was assumed by many to have been a steady process, a gradual
increase in intelligence culminating in modern Homo sapiens.

Tattersall’s museum colleague Niles Eldredge helped to dispel this notion in
the 1970s and 1980s, when he and Stephen Jay Gould launched their then
controversial hypothesis of punctuated equilibrium. Much of evolution, including
human evolution, proceeds sporadically, with long periods of stasis and brief
bursts of change. Evolution by jerks, as one wit put it. The archaeological
record, which reveals widely spaced bursts of technological innovation (that is,
until the advent of modern humans), is a clear example in the behavioural
realm.

The 1990s have been a wildly busy time for palaeoanthropology, with the
discovery of several new species of hominid in the earliest part of the human
fossil record, the unearthing of two staggeringly rich fossil caches in
Atapuerca, northern Spain, one 300 000 and the other 800 000 years old, and of
eye-popping Ice Age art in recently found caves in southern France. Becoming
Human is therefore timely in its publication, and Tattersall has done a
fine job of including the new evidence, telling his version of how we came to be
what we are in a way that will delight anyone interested in this most compelling
of stories.

There is plenty of room for debate, of course. For instance, some
archaeologists argue that the advent of symbolic behaviour was not
revolutionary, but gradual, citing examples of putative symbolism as old as 300
000 years. But many of these examples are questionable. Tattersall also argues
that the number of hominid species currently recognised is far too low, in spite
of the richness of recent discoveries.

Becoming Human explores far more than has been covered here. A rich haul, it
includes the meaning of Ice Age art, what studies of chimpanzees tell us about
our common ancestor, the dynamics of stone tool technologies, and the place of
religion in our lives. Tattersall also challenges the popular notions spawned by
evolutionary psychology, which suggest that we are prisoners of our evolutionary
past. If, he argues, important human capacities are an emergent quality, not an
extrapolation of earlier behavioural trends, then this undermines “the notion
that our behaviours are programmed in any detail by our genetic heritage”.


Bình luận

MG Singh emge (author) from Singapore on January 20, 2021:

Pamela, thank you, you make very intelligent comments that show your wide knowledge, I hope Biden can handle China.

Pamela Oglesby from Sunny Florida on January 20, 2021:

This is a very interesting article about history where Mao is concerned, MG. He sure was a horrible leader. I do think China is a big threat to the US, and I wonder what the next few years will reveal.

MG Singh emge (author) from Singapore on January 20, 2021:

Thank you John for the nice comment. I have already commented in various articles that Nehru came second to Mao in strategy and planning. Actually the bigger mistake he committed was in 1949 when he allowed Mao to invade and capture Tibet. After that it was the downhill for India and Nehru.



Bình luận:

  1. Ioakim

    It has touched it! It has reached it!

  2. Jilt

    I will see, the more with good quality

  3. Anderson

    Tôi tin rằng bạn đã sai.

  4. Dayveon

    Tôi xem xét, rằng bạn đã lừa dối.

  5. Dirck

    Is distant



Viết một tin nhắn